Những bài thơ về hoa sen trong Phật Giáo

Dưới đây là những bài thơ hoa sen ý nghĩa trong Phật giáo giúp con người tìm thấy cảm giác bình yên, thư thái.

Hoa sen – biểu tượng của Phật giáo

Hoa sen (tiếng Phạn: padma; tiếng Nhật: renge) trong Phật giáo là biểu tượng của sự thuần khiết và sinh hóa hồn nhiên (svayambhu).

Theo kinh Lalitavistara, phần tâm linh của con người thì vô nhiễm, giống như hoa sen mọc trong bùn mà không bị hôi tanh bởi bùn.

Còn theo Phật giáo Mật tông thì trái tim con người giống như đóa sen hàm tiếu, khi Phật tính phát triển bên trong thì đóa sen sẽ nở. Đây chính là ý nghĩa của việc Phật ngồi trên tòa sen.

Trong Phật giáo Tantra, đóa sen biểu thị cơ quan sinh dục nữ và đó chính là nguyên lý âm trong vũ trụ.

Trong thai tạng giới Mạn-đà-la, đóa sen trắng ở trung tâm Mạn-đà-la, biểu thị tử cung (Thai tạng) của thế giới. Các đoá hoa sen có màu khác nhau biểu thị những liên kết khác nhau.

Những bài thơ về hoa sen trong Phật Giáo

Hoa sen có mặt trong các công trình Phật giáo như cây hoa sen thực trong các hồ ở chùa, có mặt ở các toà sen của các vị chư Phật, chư thần.

Trên các bức tranh lụa Phật giáo cũng có hình tượng hoa sen như trong tranh lụa Tây Tạng có dấu chân của Thanh-đa-la trên hoa sen. Trong các tranh ảnh về cảnh Cực lạc Phật giáo, người ta tin rằng, những linh hồn kém đức hạnh thì được tái sinh vào những đóa sen còn khép và phải đợi cho đến khi hoa nở mới nhận được sự giúp đỡ của A-di-đà.

Những bài thơ hoa sen dâng Phật hay nhất

Trong quan niệm Phật giáo, hoa sen được xem là “hoa của Phật”, là biểu tượng cao quý cho những đức tính, tư tưởng, triết lý, giác ngộ của kinh Phật. Vậy nên, hoa sen cũng trở thành nguồn cảm hứng bất tận cho các bài thơ Phật.

1. Kính Phật xây đài trọn ý sen

Bùn nhơ nước đục lánh tâm hèn

Tơ hồng lúc chết còn vương ngó

Nhuỵ thắm sinh thời chẳng nhuốm đen

Nắng gội lòng trong sâu tựa bể

Mưa chan dạ thảo sáng hơn đèn

Không màng sân hận dòng đen bạc

Mãi ngát hương thầm nức tiếng khen

2. Long lanh những giọt sương mai

Màu trong tinh khiết trên đài hoa sen

Nắng hiền bước tới làm quen

Gió lay động nhẹ thành khoe chuỗi vòng

Ngẩn ngơ trước cảnh mênh mông

Hư hư thực thực…thấy lòng an nhiên

Trời mây cảnh sắc êm hiền

Hồn như thoát tục về miền hư vô

Quên đi ngoại cảnh xô bồ

Tâm linh nếm vị Cam Lồ Mẹ ban

Bước kinh hành rất nhẹ nhàng

Thân Tâm vút tận mây ngàn non tiên

3. Hồ rộng mênh mông sóng dạt dào

Một mình riêng chiếm thú tiêu dao

Hồng bay muôn dặm hương thơm ngát

Sóng vỗ nghìn trùng tiết vẫn cao

Giời đã chiều riêng tây chính trực

Bùn nào nhơ được vẻ thanh tao

Hỏi ai chìm đắm trong hồ biếc

Rẽ nước tung hoa phỏng kiếp nào?

4. Vãng cảnh đầm sen cảm mến hoa

Hương thơm tỏa ngát khắp gần xa

Lá xanh gợi nhớ hương mùa cốm

Nhụy thắm thầm mong bạn cuộc trà

Giữa chốn hồng trần không vướng bụi

Vượt mùa nắng hạ vẫn kiêu sa

Ngất ngây như lạc vườn tiên giới

Chợt khiến lòng ta rộn khúc ca

Những bài thơ về hoa sen trong Phật giáo

5. Vươn mình tươi thắm đóa hồng sen

Dẫu chịu bùn tanh chẳng lụy hèn

Sống cõi vàng thau đầy cặn bã

Nhưng lòng trắng bạch khó nhơ đen

Mang màu quyến rũ nơi đầm nước

Giữ nét uy nghiêm dưới tháp đèn

Nắng đội mưa dầm thân ngạo nghễ

Hương lồng theo gió tiếng đời khen

6. Chưa thò tay hái bông sen

Bàn chân đã dẵm bùn đen bóng mình

Chưa thò tay mở lời kinh

Đã nghe muôn điệu thất tình lênh loang

Giật mình cá đớp hồ hoang

Làm lăn sương khỏi nhị vàng long lanh

Đáy trời một mảnh vải xanh

Gói đôi cò trắng vào hanh hảnh mùa

Chẳng so sen nở ao chùa

Hồ hoang xòe lá chú cua ngồi thiền

Mặc cho gió động xanh nghiêng

Búp sen vẫn sợi nắng xuyên đáy trời

Thế mà ta đã một đời

Cơm no áo ấm làm người phồn hoa

Chắp tay lục bát Di Đà

Lạy sen chúm chím ngậm tà dương xiêu…

7. Một vùng kim bích giữa hồ đầm,

Thần múa, tiên cười trước gió nam.

Tròn lửng bóng in trăng đáy nước,

Hồng tươi sắc khiếp ráng chiều hôm.

Trên tay Phật Thích càng thêm thánh,

Dưới gót Phan Thi chẳng kể phàm.

Quân tử hay hoa ai biết chẳng,

Ngàn thu ruột đắng với lòng thơm.

8. Kiều trang phơi phới gót thanh tao

Đưa đón thời duyên mặc lý đào

Nhụy một khuôn vàng gương náu bụi

Cánh ba tầng ngọc tháp vươn cao

Lòng kia vẫn thẳng dù vương vít

Hương ấy càng xa lại ngạt ngào

Biết mặt gió xuân từ mấy độ

Mà hoa quân tử ý chưa trao

09. Trầm mình mấy nẻo đục trong

Lắng phù vân gạn một dòng tinh khôi

Hồn thơm đọng giữa đất trời

“Dẫu lìa ngó ý” vẫn đời “tơ vương”

Trải qua bao khúc đoạn trường

Bồng lai an giấc mộng thường nhẹ tênh

10. Sen hồng rực rỡ giữa đầm

Dịu dàng, tinh khiết, duyên ngầm đẹp sao

Hương sen dịu ngọt thanh cao

Quyện trong làn gió đón chào ban mai

Tự hào sen sống thẳng ngay

Tự tin gạn đục đẹp thay cuộc đời

Vươn lên từ dưới bùn nhơ

Kiên cường chịu khổ, mọi người yêu Sen.

11. Bàn tay như búp sen hồng

Chắp lên trước ngực hương nồng bay xa

Đạo hạnh trân quý mãi là

Vui cùng đạo pháp trong nhà thảnh thơi

Bước cửa thiền dạ sáng ngời

Dâng lên Tam Bảo một trời hương sen.

12. Hoa sen cánh trắng nhụy màu vàng

Thanh cao đẹp nhất trên thế gian

Tâm sáng rạng ngời nơi cửa Phật

Hạnh phúc bình an cõi niết bàn

13. Sen nở trong đầm đỏ trắng phơi

Bùn nhơ không nhiễm sắc thêm tươi

Thân ngay, ngó rỗng, gương đầy hột

Cái lý tu hành cũng thế thôi.

14. Sen hồng nở giữa bùn nhơ

Tự nơi gốc rễ vượt lên trên đầm                                                        

Hương mùi tỏa khắp nhân gian

Sắc hoa tinh khiết cho đời thêm tươi.

Sen lòng nở giữa trần gian

Tự nơi Bản thể vượt lên trong đời

Chân tình rãi khắp nơi nơi

Sáng trong thanh tịnh chúng sinh nương nhờ.

Hoa Tâm…nở giữa ta bà

Vô sanh nhẫn pháp thoát vòng trầm luân

Quay về nẻo giác Chân như

Mười phương Phật quốc Vô dư…Niết bàn.

15. Sen hỡi là sen tiếng chẳng hèn

Thấy sen lỡ vận tiếc cho sen

Ngậm cười gió hạ thơm nhiều tháng

Đua nở hồ thu tốt lắm phen

Gương mặt bất phàm đâu đặng biết

Bèo tai vô dụng gọi rằng quen

Phải chi sanh gặp nơi tiên cảnh

Lá rộng cao che khắp các bèn.

16. Loài hoa tiết hạnh dị thường

Đêm đêm giữ ngọc, gìn hương cho đời

Trinh nguyên lay động đất trời

Thơm câu kinh Phật, ngát lời ca dao.

17. Đình, chùa biểu tượng tinh anh

Phù điêu, bích họa khắc tranh cát tường

Đóa liên hoa, tuệ đông phương

Sinh từ bùn đất, thiền hương dịu dàng.

18. Hoa kia ngọc khiết băng trinh

Chẳng lây uế nhiễm bùn sình tanh tao

Kết đài điểm mắt trăng sao

Sen thơm bảy đóa thuở nào còn hương.

19. Hồ ao sen viết bài thơ

Trăng thanh thần khí, bùn nhơ cốt phàm

Hồn văn chương chẳng dính chàm

Chữ lời khiết nhã, sương ngàn đọng hương.

20. Chẳng bận chi trần mảy mảy hơi

Luận bề thanh quý tót xa vời

Nỏn nà sắc nước nhờ duyên nước

Ngào ngạt hương trời nức dặm trời

Gấm Chức dung tơ khuây mắc cửi

Gương Thường ngậm bóng ngại đâm cài

Diêu Trì lần thấy, triều đi rước

Hớn hở thai minh vận thái giai.

Trên đây là những bài thơ về hoa sen trong Phật giáo ý nghĩa nhất được chúng tôi sưu tầm. Cuộc sống có nhiều khó khăn, thử thách, hy vọng những bài thơ này có thể giúp và hướng tâm con người về Phật giáo, tận hưởng sự thanh tịnh, thư thái trong tâm hồn.

Minh Hà

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s